Ngay từ khi bắt đầu lên kế hoạch cho chuyến đi đến London của mình, Notting Hill đã hiện lên đầu tiên khi mà cách đây không lâu tôi vừa xem lại bộ phim cùng tên nổi tiếng với những bối cảnh quay đặc trưng tại khu phố này và chìm đắm trong những thước phim với gam màu xưa cũ và đầy sự lãng mạn nơi đây. Nhưng phải đến ngày cuối của chuyến đi kéo dài hơn sáu tuần qua nhiều thành phố và vùng đất khác nhau, tôi mới đặt chân đến Notting Hill (và trải nghiệm một Notting Hill thật khác trong cơn mưa rào lúc to lúc nhỏ như sự ẩm ương và thất thường của thời tiết London). Những ngày cuối đông đầu xuân vẫn mang theo những luồng gió lạnh đủ khiến cho những kẻ vốn tâm hồn hay treo ngược cành cây càng trở nên lãng đãng và co ro bước những bước chân trên mặt đường ẩm ướt tìm nơi trú vội. Đi dọc về phía khu chợ trời nổi tiếng Portobello Road Market với đầy những gian hàng bán các món ăn đủ mọi miền thơm nức mũi, và vô số những sạp bán quần áo, trang sức của người dân địa phương, là một sự đông đúc náo nhiệt thật khác với cái náo nhiệt của những địa điểm du lịch ở trung tâm thành phố.
Tranh thủ khi mưa vẫn còn chưa lớn, tôi tìm đến cánh cửa màu xanh nước biển số 280 đường Westbourne Park lúc xưa vốn là căn hộ của chàng bán sách William Thacker (Hugh Grant đóng), nơi mà trong phim, khi chàng trai mở cánh cửa ra đã choáng váng trước hàng trăm ánh đèn flash máy ảnh đang chĩa vào mình, khi mà câu chuyện tình của nàng minh tinh nổi tiếng Anna Scott (Julia Roberts đóng) và chàng trai bán sách được đưa ra ánh sáng, trở thành một phân đoạn kinh điển và đẹp nhất phim. Qua nhiều lần đổi chủ và sơn sửa lại bằng một màu khác nhằm tránh bị làm phiền bởi số lượng lớn khách du lịch ghé thăm và chụp ảnh, cánh cửa được sơn lại màu xanh đúng với nguyên bản bộ phim. Chọn một góc bên đường đứng đối diện với cánh cửa trong lúc cơn mưa rào ngày một lớn hơn, tôi vẫn muốn thu vào tầm mắt khung cảnh ấy một lần nữa trước khi rời đi đến tiệm sách nơi chàng Thacker từng làm việc trong bộ phim. Một địa điểm trú mưa tuyệt vời ngay lúc này.
Cửa hàng sách The Notting Hill Bookshop nhỏ xinh nằm trên một con phố cũng xinh không kém với nào là những quán ăn, tiệm kem hay quán cà phê. Vừa bước vào sau cánh cửa gỗ được sơn màu xanh, mùi thơm của những trang giấy làm tôi ngất ngây, mùi của cả sách cũ lẫn mới mà cách đây không lâu cũng trong một dịp ghé vào một nhà sách lâu đời ở Venice, Ý, tôi có dịp được hít hà và chìm đắm trong không gian sách ấy. Trở lại với Notting Hill, tôi dạo quanh tiệm sách tuy nhỏ nhưng rất ấm cúng với nhiều đầu sách thú vị một hồi lâu rồi dừng lại trước những tấm postcard với câu thoại đắt giá nhất trong phim của Anna Scott, câu thoại kinh điển vừa thực tế lại vừa lãng mạn của một cô gái trên hành trình tìm kiếm tình yêu của chính mình. Thiết nghĩ đôi khi người ta nói về tình yêu như thể nó là một khối phức tạp của những suy nghĩ, suy diễn, và rồi cũng chính chúng ta lại tự làm khổ mình trong cái vòng luẩn quẩn không lối thoát ấy trong khi bản thân mỗi người đều có thể làm chủ và chủ động với những câu thoại trong thước phim cuộc đời của bản thân một cách đơn giản và trực tiếp hơn. “I’m just a girl, standing in front of a boy, asking him to love her.”
Rời tiệm sách, tôi bước vào một quán ramen cách đó một căn nhà tên Tonkotsu sau khi lang thang nhiều giờ đồng hồ với chiếc bụng đói. Quán nhìn từ bên ngoài tuy không nổi bật nếu không muốn nói là quá tối giản so với những người hàng xóm của mình nhưng vẫn thu hút tôi tìm đọc review và quyết định vào ăn thử vì những lời khen trên Google. Trong cái thời tiết mưa gió tầm tã thế kia thì không gì tuyệt vời hơn một tô mì ramen nghi ngút khói thơm phức thêm một chút vị cay nồng của ớt. Ngoài trời tiếng mưa mỗi lúc một lớn hơn tưởng chừng như còn rất lâu mới tạnh thì ngay khi tô mì không còn lại gì, tiếng mưa dường như cũng dứt tự bao giờ. Sau cơn mưa trời lại sáng, đường phố giờ đây cũng trở nên lạnh buốt hơn nhưng cũng không ngăn được tôi tìm đến vài con đường nổi tiếng ở Notting Hill với những căn nhà nhiều màu sắc và lối kiến trúc được quy hoạch bài bản tạo nên một thể thống nhất trên từng con phố. Không còn nhiều thời gian khi trời cũng sắp chập choạng tối, tôi chỉ kịp ghé đến hai con đường gần đó là Colville Houses và Lancaster Road để nhìn ngắm những ngôi nhà rực rỡ sắc màu đan xen nhau mà nếu ai có dịp đến Notting Hill cũng nên ghé qua một lần.
Chiều dần buông, những tưởng đâu cơn mưa ngang qua sẽ khiến bầu trời xám xịt u ám nhưng có lẽ do may mắn, những mảng ánh nắng hoàng hôn cuối ngày bắt đầu xuất hiện ngày một nhiều rọi vào những căn nhà màu trắng ven đường trông mới thật đẹp đẽ làm sao. Thu vào tầm mắt trọn vẹn những hình ảnh ngọt ngào ấy, một dấu chấm thật đẹp cho chuỗi ngày rong ruổi đến nhiều vùng đất mới suốt hơn một tháng qua, tôi mãn nguyện leo lên xe bus rời đi, hứa hẹn vào một mùa xuân, hạ hay thu đẹp trời nào đó tôi sẽ quay lại nhìn ngắm bức tranh Notting Hill khi hoa nở hay lá vàng rơi, khi mà đôi chân này sẽ không ngừng tiến lên phía trước và viết nên những cuộc hành trình đầy trải nghiệm của riêng mình vì dẫu ai có nói gì đi chăng nữa, mỗi chúng ta đều chỉ có một cuộc đời để sống nên hãy sống theo cách chúng ta mong muốn để không ai có thể bắt bạn nhìn những rạn san hô khi bạn muốn ngắm bắc cực quang hay những vì sao trên bầu trời cao.
Notting Hill, London
Một chiều mùa đông tháng 03/2023